VTS-12A5-Year1994-1997
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn A5 trường PTTH Võ Thị Sáu khóa 94-97
Bạn click vào "Đăng nhập" để truy cập diễn đàn.
Nếu chưa có tài khoản đăng nhập, vui lòng "Đăng ký" thành viên.
Latest topics
» Góp ý cho cái mục góp ý
Sun 24 Mar 2013, 10:08 pm by khidot

» Games Kiếm Thế là nhất !
Tue 10 Apr 2012, 2:40 pm by khachsaoqua

» Chuyện khó đỡ !
Tue 10 Apr 2012, 2:35 pm by khachsaoqua

» Sếp hỏi nhân viên
Tue 10 Apr 2012, 2:30 pm by khachsaoqua

» Đặc sản Nhung hươu xứ nghệ
Tue 10 Apr 2012, 2:25 pm by khachsaoqua

» Họp nhóm đi thiên đường biển xanh Sihanouk ville-Cambodia
Sat 28 Jan 2012, 8:35 pm by zukensgp

» Tình hình quỹ lớp tính đến ngày 20/11/2010
Wed 16 Nov 2011, 7:29 pm by tina

» Truyện ngắn ngủn: Niềm Tin
Sun 23 Oct 2011, 12:30 pm by hieu239

» Ngực bỗng nhiên “xì hơi”
Mon 10 Oct 2011, 2:59 pm by tu

Top posters
domanhtien (324)
 
hieu239 (237)
 
tu (211)
 
dongbai (145)
 
zukensgp (139)
 
khachsaoqua (97)
 
huaxuanthien (97)
 
cophuoc (70)
 
Tu Ba (61)
 
diem nguyen (60)
 

Kết quả sổ xố

Truyện ngắn: Bán trinh!

Go down

Truyện ngắn: Bán trinh!

Bài gửi  hieu239 on Sat 16 Oct 2010, 11:38 am



Nhìn đống tô đĩa bẩn thỉu cao như đống núi được chứa trong hai cái chậu khổng lồ, tôi ngán ngẩm vừa rửa vừa ngâm nga vài câu hát "Này gió, gió bay về trời. Này hoa, hoa rơi về cội. Còn ta, đường nào cho ta...?".

Cuộc đời tôi quả thật là bế tắc!

Tôi tên Lê Thị Hương Hoa, hương thì chưa tới độ để bay về trời, hoa thì chưa tới tuổi để rơi về cội, tôi chỉ mới 17 tuổi. Mẹ tôi mất sớm, ba tôi có vợ kế, bà ta là một phụ nữ rất có bản lĩnh về khoản chửi rủa ăn hiếp chồng và con ghẻ.

Hàng ngày sau khi đi học về, tôi phụ giúp bà "phù thủy" đó bán món bún măng vịt vào buổi chiều tối. Tôi phải làm tất cả mọi việc như một con ở. Đêm đến, tôi được phép học bài từ 22h đến 24h trong lúc bà mẹ ghẻ đang say giấc nồng với ba tôi.

Rồi tôi cũng may mắn thi đậu vào đại học và nhanh chóng tan vỡ giấc mơ này. Bà dì ghẻ đã cướp hết số tiền dành dụm mà tôi dự định sẽ đóng học phí cho năm đầu tiên ở đại học. Đây là một trò độc ác. Bà ấy muốn tôi suốt đời là một con ở chỉ biết phục vụ và không bao giờ có cơ hội thoát khỏi cái hoàn cảnh hiện tại.

Không được! Người ta đã chà đạp cả tuổi thơ của tôi và tôi quyết phải thoát khỏi điều đó. Khi một người tới bước đường cùng thì họ hay trở nên bất chấp. Tôi quyết định bán trinh! Tôi bán cái thứ mà một ông đại thi hào từng viết rằng:

Trăm năm trong đạo đàn bà,
Chữ trinh kia cũng có ba bảy đường.
...

Hắn nhắn tin cho tôi và hẹn đi uống nước. Hắn bảo rằng đã nhìn thấy mẫu rao bán của tôi trên mạng internet. Cuộc trao đổi diễn ra chóng vánh, kết quả là hắn sẽ đóng tiền học cho tôi, còn vụ kia thì hắn hẹn lúc khác. Hắn bảo rằng tôi còn "hôi lông" lắm!

Nhà tôi bán món vịt, người ta thường đem vịt đến giao hàng vào buổi chiều. Có đôi khi bà dì ghẻ của tôi vẫn hay trả lại những con vịt chưa đủ tuổi vì chúng có mùi hôi rất khó chịu, người ta gọi là vịt hôi lông.

Có lẽ tên đó chê tui chưa đủ tuổi, chắc hắn sợ bị "bóc lịch". Mặc xác hắn! Chẳng có thằng đàn ông nào tốt lành cả, nhất là những thằng bỏ tiền ra đi mua trinh tiết của phụ nữ. Tôi cần tiền để đi học và hắn cần thứ đó, việc hắn muốn lấy nó đi lúc nào thì tùy hắn.

Những năm học sau, tôi vẫn tiếp tục bị chê là "hôi lông" và tôi vẫn mặc xác hắn, tôi phải để tâm lo học cho xong cái đại học của tôi. Tôi muốn có việc làm, tôi mong được độc lập về tài chính để thoát khỏi mụ dì ghẻ của tôi. Dù cho tôi phải trả giá bằng bất cứ thứ gì.

Đôi khi tôi thầm nghĩ có lẽ hắn đang chơi trò "con cáo và chùm nho", hoặc cũng có thể là muốn ăn lắm rồi nhưng đợi nho chín tí nữa để ăn cho ngon. Mặc xác hắn!
...

Tôi tốt nghiệp và xin được một công việc ở một công ty cung cấp dịch vụ điện thoại di động. Tôi đã có thể thuê nhà ở riêng và hầu như thoát khỏi tầm ảnh hưởng cay nghiệt của bà dì ghẻ. Thời gian này, hắn tự dưng im lặng cắt đứt liên lạc với tôi. Tôi vẫn đợi ngày hắn tới lấy đi cái quý giá nhất của đời con gái. Tôi là người sòng phẳng, không thích mắc nợ ai.
Tôi đợi như thế đã 3 năm nay.
...

Tôi tìm được đến nhà hắn nhờ vào thông tin trong danh bạ khách hàng của công ty tôi đang làm. Tôi gặp mẹ hắn và tự giới thiệu là một người bạn rất thân bị mất liên lạc mấy năm nay. Bà ấy thoáng buồn, mời tôi vào nhà:

- Hôm nay là bữa giỗ lần thứ 2 của thằng Luân đấy con. Nó bị ung thư chết cách đây 2 năm rồi. Bác chỉ có một mình nó, bố nó mất sớm.

Tôi lững thửng vào nhà với tâm trạng chưa biết nên phản ứng thế nào trước thông tin bất ngờ này.

Nhà đơn chiếc quá! Tôi xắn tay áo vào phụ giúp bà cụ chuẩn bị dọn vài món ăn để đem lên cúng cho hắn.

- Hôm nay bác nấu món bún măng vịt cúng anh ấy à? (tôi hỏi như để có câu chuyện cho không khí bớt quạnh hiu).

- Lúc còn sống, nó thích ăn món đấy con à! Hôm nay bác mua nhằm một con vịt hơi non nên có một chút mùi hôi lông khó chịu. Con múc một tô đem lên cúng cho nó giúp bác.

Tôi lủi thủi đem tô bún măng còn phảng phất mùi hôi lông của vịt non lên bàn thờ, đốt nén nhang mà khấn:
- Vịt còn hơi hôi lông nhưng có lòng thành, anh có thiêng thì về ăn với tôi và mẹ nhé!

Khấn xong, bụng tôi rưng rưng nước mắt.

GAMEO
(bút danh của Hiếu)

hieu239
Cấp giáo viên
Cấp giáo viên

Tổng số bài gửi : 237
Join date : 04/03/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Truyện ngắn: Bán trinh!

Bài gửi  Tu Ba on Sun 17 Oct 2010, 9:52 pm

truyện này có đọc trên blog của Hiếu rùi...nghe tên câu truyện thấy hấp dẫn và mang tính thời sự quá...nhưng khi đọc thì thấy xúc động thật đấy. Cho hỏi tác giả câu này nhé...có phải nhân vật mua trinh trong câu truyện này biết mình sắp chết nên muốn làm một việc tốt không?
avatar
Tu Ba
Cấp lớp phó
Cấp lớp phó

Tổng số bài gửi : 61
Join date : 04/03/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Truyện ngắn: Bán trinh!

Bài gửi  domanhtien on Mon 18 Oct 2010, 7:59 pm

Tu Ba đã viết:truyện này có đọc trên blog của Hiếu rùi...nghe tên câu truyện thấy hấp dẫn và mang tính thời sự quá...nhưng khi đọc thì thấy xúc động thật đấy. Cho hỏi tác giả câu này nhé...có phải nhân vật mua trinh trong câu truyện này biết mình sắp chết nên muốn làm một việc tốt không?

Để trả lời câu hỏi của TuBa, cần phải xác định kỹ xem nhân vật nam bị ung thư gì vì tùy lọai ung thư mà thời gian ủ bệnh khác nhau. Nếu thời gian ủ bệnh dài thì suy ra có thể anh ta làm việc tốt, nếu thời gian ủ bệnh ngắn thì cần xét lại. Thêm 1 truờng hợp nữa, nếu thời gian ủ bệnh dài, mà anh ta nghĩ rằng anh ta sẽ chữa hết bệnh sau đó sẽ "xúc" nhưng kg may là bệnh của anh ta kg chữa được nên anh ta chưa kịp "xúc".

Riêng mình thì mình rút ra 1 bài học là chớ vội phán xét 1 việc làm nào đó là tốt hay xấu nếu chưa hiểu hết các vấn đề liên quan.
avatar
domanhtien
Cấp giáo viên chủ nhiệm
Cấp giáo viên chủ nhiệm

Tổng số bài gửi : 324
Join date : 04/03/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Truyện ngắn: Bán trinh!

Bài gửi  hieu239 on Mon 01 Nov 2010, 3:12 pm

Pà kon có đọc và có cảm nhận thì good rồi, còn cảm nhận nó như thế nào là tùy ở mỗi người. Mình chỉ muốn gửi 1 thông điệp là trong cái XH hiện tại thì chắc chắn không có gì lý tưởng cả, chưa nói là cực kỳ phức tạp, có khi bẩn thỉu, có chỗ lọc lừa hay chà đạp con người. Nhưng mà nếu mình đi tìm những bông hoa trong cái vũng lầy đó thì nó sẽ nói lên nhiều điều. Mình sẽ viết nhiều truyện về những ánh sáng le lói chợt sáng lên ở những nơi gọi là đáy xã hội. Cảm ơn các bạn đã cảm nhận.

Trong những thứ bẩn thỉu như xì ke, cướp bóc, hiếp dâm, lọc lừa, giết chóc, đĩ điếm..., nếu có niềm tin và có quan sát, mình luôn nhìn thấy những tia sáng le lói của cái thiện bị khỏa lấp, nó chợt sáng rồi chợt tắt, và mình sẽ chụp ảnh nó lại qua những câu truyện ngắn. Mình thích như thế, và tiêu khiển bằng cách như vậy. Very Happy

hieu239
Cấp giáo viên
Cấp giáo viên

Tổng số bài gửi : 237
Join date : 04/03/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Truyện ngắn: Bán trinh!

Bài gửi  hieu239 on Sat 09 Jul 2011, 10:17 pm

http://luuquangminh.com/forum/showthread.php?p=7480 chia sẽ tin mừng: truyện của mình đã đựơc giải nhì Very Happy

hieu239
Cấp giáo viên
Cấp giáo viên

Tổng số bài gửi : 237
Join date : 04/03/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Truyện ngắn: Bán trinh!

Bài gửi  domanhtien on Thu 28 Jul 2011, 8:45 pm

Hehe, chúc mừng Hieu239 nhé!!
Dẫn bà con đi nhậu nhẹt gì điiiii!!!
avatar
domanhtien
Cấp giáo viên chủ nhiệm
Cấp giáo viên chủ nhiệm

Tổng số bài gửi : 324
Join date : 04/03/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Truyện ngắn: Bán trinh!

Bài gửi  Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết